Cảm nhận Huỳnh Xuân Sơn với bài Góc Quê của Quỳnh

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013
   http://tho.com.vn/b%C3%A0i_vi%E1%BA%BFt/hu%E1%BB%B3nh_xu%C3%A2n_s%C6%A1n_v%E1%BB%9Bi_c%E1%BA%A3m_nh%E1%BA%ADn_b%C3%A0i_th%C6%A1_g%C3%B3c_qu%C3%AA_c%E1%BB%A7a_t%C3%A1c_gi%E1%BA%A3_l%C3%BD_%C4%91%E1%BB%A9c_qu%E1%BB%B3nh/31340                                                         
                                         

                Cảm nhận Huỳnh Xuân Sơn với bài Góc Quê của Quỳnh.

Câu thơ “Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát. Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông”- (Nguyên Sa). Nhiều người  thuộc và rất nhiều người thích.Áo lụa em mặc mà anh mát, nói lên  vẻ đẹp của lụa tô điểm thêm cho nét đẹp người con gái mặc nó.

Tình cờ tôi đọc được bài thơ của tác giả  Lý Đức Quỳnh, cũng liên quan tới lụa nhưng trước khi có tơ để dệt lụa ,thì phải trồng dâu nuôi tằm , quay tơ, canh cửi mới có lụa.  và muốn biết nơi làm ra nó thì ta hãy về thăm một Góc Quê của anh:

Góc Quê

Khuất lặng sau tre cái cổng làng
Chia khao khát nhớ nỗi thênh thang
Vàng phơi ánh lụa trên nong kén
Biếc lượn triều dâu cuối bãi ngàn
Nắng dệt đường tơ se sợi thắm
Trăng quay canh cửi vọng đêm tàn
Xiêm y hồ hởi ai reo phố
Lủi thủi góc quê những trễ tràng.- (Lý Đức Quỳnh)

Bài thơ được viết theo thể thơ Đường Luật Thất Ngôn Bát Cú. Với những câu từ chắt lọc viết về một làng nghề trồng dâu nuôi tằm dệt lụa.nhưng có lẽ muốn biết về nghề trồng dâu hay về nuôi tằm dệt lụa ta phải vô hai câu đề đã :

Khuất lặng sau tre cái cổng làng
Chia khao khát nhớ nỗi thênh thang

Hai câu đề anh viết, có lẽ ngay cái lúc anh bước về quê trước cổng làng nằm lặng lẽ sau rặng tre xưa, giờ vẫn vậy. làng quê dù có thay đổi đến đâu thì cái cổng làng thiêng liêng ấy chẳng thể dời chỗ.

Nhưng nút thắt cần gỡ là ở câu đề thứ hai :”Chia khao khát nhớ nỗi thênh thang”. Nỗi nhớ có bao nhiêu và nhiều tới mức nào? Sao anh không thể tìm từ diễn tả mà phải chia nó ra vậy? dẫu nỗi nhớ có thênh thang cỡ nào thì trong lòng trong trái tim ta vẫn còn chỗ chất chứa mà! Hai câu đề anh dùng phép đảo từ càng làm cho nỗi nhớ thêm mênh mang, nhưng nhớ gì đây thì ta phải đi tiếp tìm ở trong hai câu thực:

Vàng phơi ánh lụa trên nong kén
Biếc lượn triều dâu cuối bãi ngàn

Ở đây hai câu này với các cặp đối “Vàng phơi” đối với “Biếc lượn” và “ánh lụa” đối với “Triều dâu” . còn “trên” đối với “cuối” và cặp đối cuối cùng “nong kén” đối với “bãi ngàn”. Bốn cặp đối của hai câu thơ thứ 3 và thứ 4 trong thơ Đường luật gọi là hai câu thực này, hòa quyện ý từ với nhau kết thành hai câu thơ tả cảnh sống động và đẹp tuyệt. Bạn hãy xem nhé: Bức tranh Góc Quê có muôn nong kén sắp hàng vàng óng chuẩn bị quay tơ, tơ quay xong được mang ra phơi vàng óng một góc trời .

Đối với cảnh ươm tơ đó. Nhìn xa ngút tầm mắt là bãi dâu màu xanh biếc, gió thổi từng lớp lớp nô đùa trên ngàn dâu lả lướt tạo ra những triều sóng nối tiếp nhau chạy dài đến cuối bãi.

Phong cảnh quê anh đẹp vậy cớ sao nỗi nhớ mênh mang, anh lại phải chia nhỏ ra ngay khi nhìn thấy cổng làng nhỉ. Ta sẽ vào hai câu luận xem may ra có đáp án:

Nắng dệt đường tơ se sợi thắm
Trăng quay canh cửi vọng đêm tàn

Ở hai câu luận này anh dùng các cặp đối “Nắng dệt đường tơ” đối với “trăng quay canh cửi”. và “se sợi thắm” đối với “ vọng đêm tàn”. Các cặp đối kết lại với một nhịp điệu mượt mà như chính khung cảnh mà cặp luận  muốn tả

Quang cảnh làng nhề ươm tơ dệt lụa nổi rõ hơn qua hai câu luận này. Anh dùng biện pháp ẩn dụ dẫn dắt ta vào ban ngày thì, ươm tơ, dệt lụa bằng hình ảnh nắng làm nền. Còn đêm về tiếng canh cửi vọng khắp làng nhiều khi tới tàn đêm bằng hình ảnh Trăng quay khung cửi. Không gian và thời gian cùng khung cảnh đã được tác giả khắc họa rất tài tình và sống động ta thấy rõ làng quê thanh bình với   công việc qua một  ngày đêm rồi mà vẫn chưa thấy tại sao nỗi nhớ mênh mang kia phải chia ra,  mặc dù đã tới hai câu kết:

Xiêm y hồ hởi ai reo phố
Lủi thủi góc quê những trễ tràng.

Giờ thì chẳng cần thắc mắc nữa. đã có câu trả lời. sau hai câu kết đầy tâm trạng và nỗi niềm của anh. Ta mới vỡ ra cái điều mà khiến nỗi nhớ anh phải chia ra kia. Bởi "hồ hởi reo  trên phố" chẳng mấy ai còn dùng tới lụa nữa xã hội phát triển vải vóc công nghiệp ào vào theo. Cuốn phăng đi mất những ánh lụa vàng phơi, những biếc lượn triều dâu và trăng quay canh cửi hay nắng nhuộm đường tơ kia chỉ còn trong nỗi nhớ của anh thôi. Làm sao trái tim đau đáu với quê hương với cuội nguồn như anh mà có chỗ chứa.đành phải chia ra cho vơi bớt. Nhưng nào đã thấy bớt được mà chỉ thấy anh với "lủi thủi góc quê những trễ tràng"

Vâng có lẽ là mới "trễ tràng" thôi anh ạ. Chứ chưa muộn hẳn. Giờ đây nghề chăn tằm dệt lụa đang dần khôi phục trên khắp quê hương từ Tân Châu Long Xuyên tới Vạn Phúc Hà Đông. Duy chỉ có điều các công đoạn quay tơ, dệt lụa, hong tơ sấy lụa, tẩm hấp người ta làm bằng máy thay thế cho thủ công, vì vậy mà tiếng khung cửi lanh canh thâu đêm chẳng còn nghe.  Nhưng chắc chắn sẽ còn một thứ mà đau đáu trong lòng anh, đó là sóng lượn xanh biếc của « triều dâu ». để bù lại một chút cho những hình ảnh và âm thanh sẽ chỉ còn trong nỗi nhớ : .

Ở câu kết cái"lủi thủi",cái"trễ tràng"còn nói lên nỗi đau của người viết khi nhìn thấy cái hình ảnh rất đẹp,rất êm đềm thơ mộng.Nhưng cái"mốc thếch"của quê nghèo vẫn nguyên vẹn,vẫn đóng khung sau cái cổng làng,vẫn im lìm trong góc quê khuất lặng,như đang tụt hậu,như đang bị bỏ quên khi xã hội vận động phát triển,phố xá đông vui rộn ràng hồ hởi,còn người quê vẫn mãi lủi thủi quẩn quanh trong nhịp điệu lỗi thời lạc hậu,tẻ nhạt.Hoàn cảnh và điều kiện như đang chôn chân,nhốt cuộc đời họ trong mỏi mòn,trong khát khao mà chẳng thể nào vượt thoát được......

Góc Quê của tác giả Lý Đức Quỳnh là như vậy đó ư?  Góc quê là hoài niệm, là trở trăn, là hình ảnh sẽ theo anh mãi mãi tới bất cứ nơi nào mà anh đến!

Sài Gòn 25/11/2013

Huỳnh Xuân Sơn

*Xin cảm ơn bạn Huỳnh Xuân Sơn đã cảm nhận bài thơ GÓC QUÊ của Quỳnh !

ĂN MÀY

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013
                                   
                      

                                  ĂN  MÀY

Ngày  xưa  gấp  chiếc  thuyền  giấy
Thả  niềm  vui  lên  mặt  hồ  hố  bom  dợn  sóng
Tiếng  cười  ướt sũng
Đuối  đắm
Mắt  vô  tư  nhìn  đời  phẳng  lặng
Màu  trời  thơ  biêng  biếc  rất  trong
Tung  tăng  ngõ  hẹp 
Ta  lớn  lên
Nụ  cười  nở  mãi  trên  môi  suốt  thời  trẻ  dại !

Chiếc  thuyền  giấy  ngày  xưa
Trở  về  trong  ngăn  cũ
Miệng  hồ  hố  bom  hòa  bình  san  lấp
Sức  sống  mới  trỗi  dậy
Màu  xanh  đời  bàn  tay  người  chăm  bón
Ta  thẹn  thùng  thấy  mình  rén  rón
Quay  lưng  thực  tại , hờ  hững  ngày  mai
Trút  buồn  đau  suông  một  tiếng  thở  dài
Chực  chờ  ăn  mày  niềm  vui  tuổi  bé
Ngu  ngơ !
                        Lý Đức Quỳnh_ĐN-30/9/1998

TÌNH SI

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013
    http://tho.com.vn/thi_ph%E1%BA%A9m/t%C3%ACnh_si/31496                                 

                                TÌNH  SI

Trắng  bồng  bềnh  lụa  non  đầu
Loáng  dòng  biếc  lượn , soi  cầu  vàng  rơi
Lồng  cỏ  cây  dáng  hình  người
Hôm  nào  sông  nước  nói  cười  trong  trăng !
*
Tro  khoảnh  khắc , lửa  vĩnh  hằng
Mây  trời  quyện  bước  vờn  chân  em  về
Nghiêng  vai  tóc  xõa  sơn  khê
Gió  nhàng  nhịp  thở  qua  khe  vô  cùng !
*
Chiều  thơm  mưa  nắng  trùng  phùng
Em  xinh  nép  khép  ngại  ngùng  vào  ngoan
Thanh  âm  lá  phím , cung  đàn
Nguồn  yêu  rạo  rực  chảy  tràn  thanh  xuân !
*
Em  như  một  tiếng  chim  ngân
Một  làn  nắng  ửng  giữa  lòng  phù  sinh
Cho  đêm  tối  có  bình  minh
Cho  đời  làm  gã  si  tình  thiên  thu !

                         Lý Đức Quỳnh_ĐN-11/3/2007

Cảm nhận của bạn XUÂN SƠN với bài VỠ LÒNG của Quỳnh

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013
                                     
                                                                                                     

Nền giáo dục bây giờ không còn lớp vỡ lòng nữa chỉ còn các lớp ngoại ngữ vỡ lòng…. Thời tôi đi học những năm 76 của thế kỷ trước còn có hẳn một lớp vỡ lòng trước khi vào học lớp một cơ. Nói vậy để thấy rõ hơn vỡ lòng là mới mẻ là mới bắt đầu.  Đại Thi Hào Nguyễn Du  cũng có khái niệm về vỡ lòng như thế này:
Xót mình cửa gác buồng khuê
Vỡ Lòng học lấy những nghề nghiệp hay – (Truyện Kiều-Nguyễn Du)
Thế mà đến nhà Lý Đức Quỳnh tôi lại gặp ngay cái tựa đề Vỡ Lòng cho một bài thơ của anh. Thật lạ Anh đã quá nửa đời người rồi sao còn vỡ lòng gì đây. Trí tò mò nổi lên tôi liền tìm cách làm sao vào được lớp vỡ lòng mà anh đang học này>
Rồi mùa giáp hạt còn ai
Tiếc tình lượm mót tàn phai khóc tình
Thương em chiếc bóng phù sinh
Lưu đày dĩ vãng một mình chung thân!
Trời ạ mới bước vô gặp ngay “Mùa giáp hạt” chữ Rồi  đảo chỗ đứng làm tăng thêm câu anh hỏi chỉ để hỏi “Còn ai”. Giáp hạt thì chẳng còn gì đâu? Mà mùa tình giáp hạt thì lại càng chẳng có gì cho anh lượm mót cả.  Anh nói “Thương Em chiếc bóng phù sinh”. Lưu đày trong cái dĩ vãng trống chơn ấy chung thân hay anh đang thương chính mình đây? Thôi anh đã biết lượm mót tàn phai để rồi phải” khóc tình”. Thì hãy cứ khóc đi khóc cho vơi nỗi sầu mặn đắng. ngay bờ môi mà chưa nỡ bỏ còn “Tiếc tình”. Thì chắc hẳn cả anh cả Em kia đều phải “Lưu đày dĩ vãng thôi”. Nhưng rất may mắn có lẽ do khóc nên Anh đã nhận ra một điều rất quan trọng trong cuộc sống đó là:
Chim bay cánh vỗ phân vân
Đường xa đôi đoạn ngập ngừng… lại bay
Trời cao có gió có mây
Có vầng nhật nguyệt chia ngày chia đêm.
Anh đã bừng tỉnh và nhận ra Chim có đôi cánh để bay. Đại Bàng có đất của Đại Bàng có bầu trời rộng lớn của nó. Se sẻ cũng có bầu trời của nó. Tạo hóa đã sắp đặt rồi. Nó tung bay nó xoải cánh nếu có một chút nào đó ngập ngừng thì cũng chỉ là ngập ngừng thôi nó vẫn bay. Dải ngân hà lồng lộng trên cao kia cũng vậy,Có trăng có mặt trời đại diện cho ngày và đêm. Hết ngày sẽ tới đêm chỉ có một khoảng đệm rất ngắn. Hoàng hôn. Tận cùng của đêm sẽ là ngày với hai khoảng lặng:Rạng đông và bình minh. Như thuyết âm dương kia nó cũng vậy. Âm dương luôn đối lập nhau và cái này tới ắt cái kia phải lui. Ở đây còn một nghĩa sâu xa nữa là con người ta đến với cái xấu thì dễ hơn là từ cái xấu mà rũ bỏ để làm điều tốt đối nghịch. Trong mỗi con người chúng ta khi tạo hóa cho làm người đã cho ta có cả cái tốt cái xấu bên trong chỉ là lý trí ta muốn biến ta thành người xấu hay tốt mà thôi. Một vòng luân hồi luôn khép kín cho mỗi chúng ta mà.
Khi nhận ra sự biến thiên tuần hoàn này anh chợt nhìn lại mình và thấy:
Trái tim niềm nỗi đóng nêm
Mỗi ngày thêm một muộn phiền lún sâu
Xô đời sóng gió biển dâu
Vô Thường em hỡi nhiệm màu ở trong!
Trời ơi có ai mà như anh không? Bao nhiêu nỗi niềm  chắc cũng chẳng êm đẹp gì lại đi Chất chứa trong trái tim vốn đã quá chật hẹp cho một tâm hồn đa cảm rồi. Khi  đã đầy mà  muốn chứa thêm thì bắt buộc phải “đóng nêm” để dồn thêm thôi. Cứ thế mỗi ngày mỗi đóng  bởi dòng đời mà anh đang bơi giữa “sóng gió biển dâu” mà nỗi niềm chất chứa không mỗi ngày mỗi  “lún sâu” mới là lạ phải không ạ. Nhưng may mắn đã mỉm cười và dang tay kéo  Nêm ra khỏi trái tim anh rồi. Vết sẹo để lại không dễ liền nhưng nó cũng bớt nhức nhối hơn khi nêm kia còn. Tại sao lại vậy ư? Bởi anh đã nhận thấy trong những nghiệt ngã những đau khổ kia cuối cùng cũng có đường chân trời soi sáng dắt anh ra thoát khỏi bề trầm luân. Mà có lẽ kiếp trước anh nỡ vay và hôm nay lúc này khi anh ngộ ra là khi anh đã trả hết nợ tiền kiếp.
Anh trả hết thì tất cả trong anh giờ đây lại phải bắt đầu từ đầu. anh phải đi lại từ những bước chập chững ngày xưa anh đi Nhưng giờ đây anh sẽ đi và sẽ đến bến bình yên của cuộc đời với những bước chân chậm mà chắc và cùng với những bước chân ấy là một trái tim liền sẹo một tâm hồn thanh thản.
Chân đi từng bước vỡ lòng
Đến từng bước đến về không quay về
Ở đâu  đất ở là quê
Ai cười hểu hảo lòng nghe xuề xòa !
Bây giờ dẫu có muộn nhưng  vẫn vui vì ta đã tìm được cho ta cái mình cần cái mình muốn và quan trọng là ta đã bằng lòng với hiện hữu xung quanh mình. Vỡ Lòng của anh là vậy đó ư !
Một bài lục bát quả thật  khó đọc vì những câu từ chắt lọc chạy đuổi bắt nhau về ẩn ý sâu xa. Khiến ta khó cảm nhưng hãy đọc chậm và xâu chuỗi  dữ liệu mà từng lời thơ chỉ lối thì đây là một bài thơ rất hay. Nó cuốn hút tôi đi theo nó cho đến câu cuối cùng và vỡ òa ra là vậy đó. Đây chỉ là cảm xúc và cái nhìn một chiều từ phía tôi mong tác giả và bạn đọc hãy coi bài viết này như một lời cảm ơn của tôi giành cho tác giả môt bài thơ mà tôi đã đồng cảm.

                       
                                                VỠ  LÒNG

Rồi  mùa  giáp  hạt , còn  ai

Tiếc  tình  lượm  mót  tàn  phai  khóc  tình

Thương  em  chiếc  bóng  phù  sinh

Lưu  đày  dĩ  vãng  một  mình  chung  thân !
*
Chim  bay  cánh  vỗ  phân  vân
Đường  xa  đôi  đoạn  ngập  ngừng….lại  bay
Trời  cao  có  gió , có  mây
Có  vầng  nhật  nguyệt  chia  ngày , chia  đêm !
*
Trái  tim  niềm  nỗi  đóng  nêm
Mỗi  ngày  thêm  một  muộn  phiền  lún  sâu
Xô  đời  sóng  gió  biển  dâu
Vô  thường , em  hỡi  nhiệm  mầu  ở  trong !
*
Chân  đi  từng  bước  vỡ  lòng
Đến  từng  bước  đến , về  không  quay  về
Ở  đâu  đất  ở  là  quê
Ai  cười  hểu  hảo , lòng  nghe  xuề  xòa !

                                                  Lý Đức Quỳnh_ĐN-20/11/2005

*Cảm ơn XS nhiều ! Quỳnh xin được đưa lên entry nhé !

MỘT MAI

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013
    http://tho.com.vn/thi_ph%E1%BA%A9m/m%E1%BB%99t_mai/31406                               


                                       MỘT  MAI

Em  đi  để  ánh  trăng  suông
Treo  đầu  ngõ  vắng  soi  buồn  vào  không
Tơ  vương  sương  khói  miên  trùng
Tiếng  đàn  gió  cũng  mịt  mùng  âm  hao !
*

Biển  khơi  giục  sóng  triều  trào
Nén  lòng  từng  vỡ  ba  đào….bở  hơi
Ta  còn  trĩu  nặng  gánh  đời
Gặp  em  kẽo  kẹt  nghẽn  lời  ru  rao !
*
Sông  Tương  lặng  cắm  con  sào
Giữa  miền  biệt  tiễn  thuở  nao  chia  dòng
Để  em  mây  gió  phiêu  bồng
Một  mai  quây  gót  mênh  mông  nhớ  về !

                                               Lý Đức Quỳnh_ĐN-27/2/2005

ĐƯA NGƯỜI

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013
*Họa bài ĐƯA TIỄN của bạn BÌNH NGUYÊN.
                                                       

                                             ĐƯA TIỄN

                           Xin  tiễn  đưa  người  theo  áng  mây

                           Mà  sao  nước  mắt  thấm  mi  gầy

                           Thương  cho  số  phận  nhiều  xui  xẻo

                           Hận  lấy  kiếp  đời  lắm  rủi  may

                           Trót  trả  tình  kia  nhưng  chẳng  hết

                           Hòng  vay   nghĩa  ấy  cũng  còn  đầy

                           Đã  đành  trút  bỏ  làn  hơi  mỏng

                           Để  bản  thân  mình  theo  khói  bay.

                                                           Binhnguyen

Bài họa:


                                             ĐƯA   NGƯỜI

                            Đưa  người  sao  tiễn  được  theo  mây

                            Có  lẽ  thân  kia  cũng  lắm  gầy

                            Ly  biệt  xem  ra  trong  vận  rủi

                            Chia  lìa  như  thế  lại  điều  may

                            Thì  thôi  gửi  gió  cho  thêm  nhẹ

                            Cố  níu  nuôi  cơm  chẳng  được  đầy

                            Tâm  sự  lắm  khi  không  nói  tiện

                            Dùng  dằng  dứt  áo  tuột  là  bay !

                                          Lý Đức Quỳnh_ĐN-3/2013

CHỜ BÃO !

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013
     http://tho.com.vn/thi_ph%E1%BA%A9m/ch%E1%BB%9D_b%C3%A3o/31497                                           

                                    CHỜ  BÃO !


Bão  đời  rồi  lại  bão  trời
Thiên  tai , nhân  họa  khổ  người  vần  xoay
Gia  tài  mẹ  có  đôi  tay
Miếng  cơm  và  miệng  sống lay lất  đời !
 *
Miền  Trung  nắng  gió  bời  bời
Lũ  theo  bão  ụp  xuống  chơi  vơi  bờ
Lưng  còng  cõng  trẹo  kiếp  hờ
Hết  cơn  bão  trước  lại  chờ  bão sau !
 *
Cái  eo  thắt  ruột  đến  đau
Bờ  dài  biển  rộng  bạc  đầu  sóng  xô
Tròng  trành  giữa  cuộc  nhấp  nhô
Thương  già  khóc  trẻ  nấm  mồ  cút  côi !.....
 *
Tấm  lòng  nhân  ái  quê  tôi
Lá  lành  đùm  bọc  răng  môi  nghĩa  tình
Dẫu  mong  manh  chốn  phù  sinh
Thâm  ân  khắc  cốt  vẫn  đinh  ninh  lòng !

             Lý Đức Quỳnh_ĐN-10/112013

LẮNG NGHE

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013
                                             

                                    LẮNG  NGHE

Trăng  sương  gợn  gợn  thu  ba
Gió  lay  nhẹ  nhẹ  quyện  hòa  nguyệt  hương
Đêm  sâu  tiếng  vọng  chùa  chuông
Xuyên  màn  tối , rục  rịch  nguồn  khơi  mai !
*
Dậy  cùng  bóng  lấp , mờ  phai
Đau  còn  khập  khiễng  trần  ai  rã  nhừ
Đường  đời , lắc  lẽo  thế  ư ?
Chân  đi  mỗi  bước  cộng , trừ….mệt  mê !
*
Biển  trùng  sóng  gió  lê  thê
Vỗ  bờ , trào  bến  bề  bề  triều  âm
Giấc  lành  mẹ  ủ  xa  xăm
Đắng  cay  chịu  phận  rau  răm  ru  đời !
*
Nắm  buông , nhằn  nhọc  cuộc  người
Thõng  tay  nhàng  nhẹ  dạo  chơi  bên  lề
Gai  vương  vít  vướng  nhiêu  khê
Dỏng  tai  lòng  lắng  lặng  nghe  tiếng  lòng !

                         Lý Đức Quỳnh_ĐN-21/9/2006

ƯỚC NGUYỆN

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013
   http://tho.com.vn/thi_ph%E1%BA%A9m/%C6%B0%E1%BB%9Bc_nguy%E1%BB%87n/32795                                   


                                         ƯỚC  NGUYỆN


Nỗi  đời  xoắn  xít  nỗi  niềm
Ba  sinh  đuối  mộng  giữa  miền  nhân  gian
Lửa  lòng  bếp  nhóm , khơi  tàn
Ngờ  nghi  hồ  điệp , ngỡ  ngàng  nam  kha !
*
Gũi  gần  lẫn  trộn  lạ  xa
Với  ly  hoan  lạc , đắng  là  men  cay
Buồn  vui  vốc  nước  kẽ  tay
Chút  ngời  ngợi  thoáng  loáng  bày  vệt  trăng !
*
Sóng  yên  xin  trả  đất  bằng
Người  xưa  ước  nguyện  tấm  lòng  người  sau
Sông  dài , biển  rộng  vì  đâu ?
Dòng  trôi  muôn  thuở  phối  màu  thời  gian !

                             Lý Đức Quỳnh_ĐN- 10/2009

VỠ LÒNG

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013
            http://tho.com.vn/thi_ph%E1%BA%A9m/v%E1%BB%A1_l%C3%B2ng/31405                             


                                                VỠ  LÒNG


Rồi  mùa  giáp  hạt , còn  ai
Tiếc  tình  lượm  mót  tàn  phai  khóc  tình
Thương  em  chiếc  bóng  phù  sinh
Lưu  đày  dĩ  vãng  một  mình  chung  thân !
*
Chim  bay  cánh  vỗ  phân  vân
Đường  xa  đôi  đoạn  ngập  ngừng….lại  bay
Trời  cao  có  gió , có  mây
Có  vầng  nhật  nguyệt  chia  ngày , chia  đêm !
*
Trái  tim  niềm  nỗi  đóng  nêm
Mỗi  ngày  thêm  một  muộn  phiền  lún  sâu
Xô  đời  sóng  gió  biển  dâu
Vô  thường , em  hỡi  nhiệm  mầu  ở  trong !
*
Chân  đi  từng  bước  vỡ  lòng
Đến  từng  bước  đến , về  không  quay  về
Ở  đâu  đất  ở  là  quê
Ai  cười  hểu  hảo , lòng  nghe  xuề  xòa !

                                                  Lý Đức Quỳnh_ĐN-20/11/2005
Copyright @ 2014 Tổng hợp kiến thức· All Rights Reserved
Blogger Templates Wallpapers Wifi Password Hacking